CHUYÊN MỤC: GIỚI THIỆU CÁC BÀI THƠ HAY

CHUYÊN MỤC: GIỚI THIỆU CÁC BÀI THƠ HAY
Nhân dịp Tổng công ty công nghiệp mỏ Việt Bắc- Vinacomin khai trương Website. Ban Biên tập mở chuyên mục: Biết đâu kể đấy, trong đó có việc giới thiệu các bài thơ hay của cán bộ công nhân trong Tổng công ty và ngành Than sáng tác. Ngoài ra cũng giới thiệu các bài thơ hay và nổi tiếng ở trong nước và thế giới. Nhân dịp đầu xuân, năm mới Tân Mão-2011 mọi người đi trẩy hội các nơi trong đó có di tích Phật giáo nổi tiếng là chùa Hương Tích. Ban Biên tập giới thiệu bài viết của Nhà báo Nguyễn Quang Tình.

              Kể về di tích Chùa Hương và một bài thơ hay:
                             Cô hái mơ của Nguyễn Bính

   Trong chuyến công tác xuống Quảng Ninh vừa qua, sau một ngày làm việc công việc tiến triển tốt, anh bạn là Giám đốc Trung tâm xuất nhập khẩu có mời chúng tôi ăn trưa, quán ăn trên biển vừa  thơ mộng vừa mát mẻ. Nhìn những ngọn núi đá nhấp nhô trên vịnh Bái Tử Long và xa hơn một tý là Vịnh Hạ Long. Sau công việc chuyên môn, các bạn có hỏi tôi về khu du lịch thắng cảnh chùa Hương Tích ( chả là quê tôi ở Hà Tây cũ). Tôi bảo: Nếu nói về thắng cảnh chùa Hương thì báo chí, sách vở đã nói nhiều, cũng có người đã ví von “ Chùa Hương như một vịnh Hạ Long trên cạn”.
   Chùa Hương là một quần thể di tích văn hóa tôn giáo Việt Nam, gồm hàng chục ngôi chùa thờ Phật và các ngôi đền thờ thần. Trung tâm của chùa nằm ở xã Hương Sơn, huyện Mỹ Đức, nằm bên bờ phải của sông Đáy. Trung tâm chính của chùa nằm trong động Hương Tích hay còn gọi là chùa Trong. Chùa được xây dựng với quy mô lớn từ thế kỷ 17. Từ trên đi xuống hang gồm 120 bậc đá. Trên vách động chính có 5 chữ đại tự “ Nam Thiên đệ nhất động” khắc năm 1770, là bút tích của chúa Trịnh Sâm. Ở trong động chính có rất nhiều nhũ đá tạo dáng lên những hình ảnh mô phỏng như: Đụn Gạo, Núi Cô, Núi Cậu, Cây Bạc, Cây Vàng. Trên trần động thạch nhũ còn nhô thành hình chín đầu rồng sinh động gọi là tòa Cửu Long. Đặc biệt  trong hệ thống chùa ở Hương Sơn là có pho tượng Phật Quan Âm bằng đá xanh được tạc vào thời Tây Sơn, tượng có dáng hình rất đẹp, nét mặt thanh tú, đầu đội mũ tì lư. Trong động còn có quả chuông đồng cao 1,24 m, đường kính đáy 0,63m, được đúc năm Thịnh Đức thứ 3 (1655).
   Để nhớ lại một di tích lịch sử của quê mình, tôi chỉ muốn kể cho các bạn nghe đôi chút về địa danh này và cũng kể về một kỷ niệm gắn liền với bài thơ nổi tiếng của nhà thơ đồng quê Nguyễn Bính, bài  thơ “ Cô hái mơ”. Sau đây là chuyện của tôi :
   Vào khoảng đầu tháng hai âm lịch năm Nhâm Tuất (1982) tôi được cơ quan cho đi nghỉ điều dưỡng ở Viện điều dưỡng Quế Võ. Thời gian nghỉ là mười ngày, trong đó có ba ngày được đi chơi chùa Hương. Buổi chiều ngày thứ nhất tôi đi chùa Trong, chiều ngày thứ hai tôi đi chùa Hinh Bồng. Chùa được dựng trên đỉnh núi cao, người hành hương lên chùa gian khổ lắm, nhiều người phải bỏ cuộc, tôi nhìn thấy rất nhiều cụ già vừa đi vừa niệm Phật. Đường lên rất hiểm trở, mũi của người phía sau chấm giầy của người phía trước. Vì có quyết tâm nên tôi và một số bạn cũng lên được tận chùa, thắp hương lễ Phật xong thì trời đã về chiều, tôi xuống núi. Một mình nhẩn nha vừa đi vừa ngắm cảnh, khí trời về chiều lành lạnh, dạo ấy người đi chùa vắng lắm. Tôi cứ đi, thế rồi không hiểu sao mà lại bị lạc vào một khu rừng cây cối xanh um, nhìn lên cây thì hóa ra đây là khu rừng mơ, một thung lũng xung quanh toàn núi đá, nhiều cây mơ già cổ thụ, nỗi sợ hãi tự nhiên chợt đến mà không biết được lối về. Mãi đến lúc trời gần tối hẳn mới gặp được một cô gái đi hái củi, cô chỉ cho tôi lối ra, nhìn lên cây mơ thấy quả mơ đã to đậm hơn hạt lạc, lá mơ già còn lại trên cây thỉnh thoảng lại rụng, không gian tĩnh mịch lạ thường như nghe được cả tiếng lá rơi, tôi nghĩ chắc là mơ sắp vào giai đoạn chín. Tình cờ ở trong không gian này tôi sực nhớ đến bài thơ nổi tiếng của thi sỹ đồng quê Nguyễn Bính vậy nên tôi xin chép cả ra đây để bạn đọc cùng thưởng thức.

              Cô hái mơ
                                                                                     Thơ Nguyễn Bính
Thơ thẩn đường chiều một khách thơ
Say nhìn xa rặng núi xanh lơ
Khí trời lặng lẽ mà trong trẻo
Thấp thoáng rừng mơ cô hái mơ

Hỡi cô con gái hái mơ già
Cô chửa về ư, đường thì xa
Mà ánh chiều hôm dần vụt tắt
Hay cô ở lại về cùng ta

Nhà  ta ở dưới gốc cây  dương
Cách động Hương Sơn nửa dặm đường
Có suối nước trong tuôn róc rách
Có hoa bên suối ngát hương thơm

Cô hái mơ ơi, cô gái ơi
Chẳng trả lời nhau lấy một lời
Cứ lặng rồi đi, rồi khuất bóng
Rừng mơ hiu hắt lá mơ rơi !

 

Số lượt đọc: 3639 - Cập nhật lần cuối: 01:31 | 16/02/2011
Về trang trước Bản in Gửi mail Trang chủ